Tôi 29 tuổi, mới cưới vợ chưa lâu

Thảo luận trong 'Thực phẩm - Dược phẩm y tế' bắt đầu bởi hoangluyen024, 9/3/19.

  1. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tôi 29 tuổi, mới cưới vợ chưa lâu, kinh tế hai vợ chồng bình thường, có kế hoạch năm nay hoặc sang năm sẽ sinh em bé. Hiện hai vợ chồng sống ở nhà bố mẹ tôi, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu bình thường. Tôi và mẹ không hợp, thường xuyên có xung khắc. Đối với tôi, mẹ là người tốt nhưng nóng tính, không khéo léo từ cách cư xử trong gia đình đến lời ăn tiếng nói. Thay vì động viên con cái, mẹ tôi lại đi trách móc, chửi mắng, đặc biệt bà rất hay nói những lời làm tổn thương con cái. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Còn nhớ khi xưa, mẹ tôi bị một người hàng xóm giấu chìa khóa xe máy, bà rất tức giận. Nhưng thay vì nói chuyện với người hàng xóm, bà lại cầm chổi đánh anh em tôi trước mặt người đó cho hả giận. Tính mẹ tôi cũng thay đổi thất thường. Có thời điểm mẹ rất hay chửi, dùng những lời lẽ chợ búa để quát mắng và nói chuyện với người thân. Các bạn đã bao giờ nghe một người mẹ nói: "cái lò cái lũ nhà chúng mày", "cái loại mày", "mày sau này chẳng làm được cái gì cả",... Nhiều lúc tôi rất buồn vì bố mẹ cũng hay cãi và đánh nhau. Đến tận bây giờ mẹ vẫn ghét, căm thù bố tôi vì ông không tôn trọng và đối xử tốt với bà. Tôi sợ trong con người mình cũng có phần nào đó lối cư xử giống bố mẹ. Tôi không muốn sau này sẽ cư xử với con mình như vậy.

    Cách đây vài hôm, mẹ gọi tôi là đồ ăn bám, đây cũng không phải lần đầu tiên. Rồi tôi và mẹ cãi nhau một trận to. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về tương lai sắp tới, nếu cứ tiếp tục ở chung với bố mẹ, dù sau này tôi 50 tuổi, mẹ vẫn gọi tôi là đồ ăn bám. Tôi định đến giữa năm hai vợ chồng sẽ xin phép ra ngoài ở riêng. Dù xác định là vất vả hơn, nhưng về lâu dài tình cảm của hai mẹ con sẽ không bị ảnh hưởng.

    Tôi biết bố mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng vào mình, cũng nhiều lần so sánh tôi với con nhà khác, có lẽ tôi kém cỏi nên mẹ mới hay nói vậy. Tôi biết ngoài kia nhiều bạn trẻ bằng hoặc kém tuổi mình đã làm được rất nhiều việc, sắm được xe ô tô, mua nhà, lương tháng mấy chục triệu, đưa cho bố mẹ nhiều tiền, mua sắm được cái nọ cái kia. Tôi không làm được như vậy. Dù còn nhiều lúc tôi phải nhờ tới sự giúp đỡ về mặt tài chính của bố mẹ, nhưng tôi dám khẳng định mình không ăn bám, do đó điều mẹ nói làm tôi tổn thương rất nhiều.

    Hiện tôi chỉ làm công ăn lương bình thường nhưng dù ít hay nhiều tôi luôn đóng góp vào tiền sinh hoạt trong gia đình, tiền mua sắm, hoặc thậm chí cho bố mẹ vay tiền mà không có ý lấy lại. Như việc cưới xin vừa qua, tôi biết nhiều bạn trẻ có thể tự lo cho đám cưới của mình, còn tôi ít tiền hơn nhưng cũng bỏ tới gần 20 triệu để lo những thứ cho bản thân. Tôi buồn và có phần ức chế mỗi khi nghĩ về chuyện này. Tôi viết ra những dòng này không phải là để thanh minh, để hơn thua với mẹ. Với tôi, sự bình yên trong lòng quan trọng hơn nhiều so với việc thắng thua trong những lần cãi nhau với mẹ. Xin ý kiến chuyên gia và độc giả, tôi cần làm gì để cải thiện tình hình với mẹ? Vợ chồng tôi có nên ra ở riêng không?
    Minh
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Nguyễn Bá Đạt gợi ý:

    Gửi Minh,

    Tôi nhận thấy bạn sinh ra và lớn lên trong một gia đình có mâu thuẫn và bạo lực. Bạo lực gia đình không chỉ là những hành vi như đánh, đấm, tát, giật tóc hoặc xô đẩy mỗi khi có mẫu thuẫn giữa các thành viên trong gia đình; bạo lực gia đình còn là những hành vi mang tính sỉ nhục, đe dọa, mắng chửi, nhiếc móc kiểu như "đồ ăn bám", "đồ vô dụng"... Những lời lẽ này làm cho cá nhân cảm thấy mình không có giá trị gì.

    Hiện tại, mẹ bạn và bạn có xung đột qua lời nói. Để tránh việc này lặp lại và mâu thuẫn leo thang sang mối quan hệ khác như giữa mẹ chồng và con dâu, phương án hai vợ chồng bạn ra ở riêng nên được tính đến. Khi đó, bạn sẽ tránh được những mâu thuẫn và xung đột với mẹ; bạn cũng có cơ hội để chứng minh mình có khả năng làm việc và tự lập, không ăn bám như mẹ nghĩ.

    Bên cạnh đó, các nghiên cứu về bạo lực gia đình chỉ ra rằng, trẻ em sẽ bị ảnh hưởng tâm lý nặng nề nếu chứng kiến cảnh bạo lực gia đình giữa các thành viên. Sau khi tách ra ở riêng, tình cảm của bạn và mẹ bạn sẽ có xu hướng được cải thiện. Lúc đó, mỗi người sẽ bình tĩnh và suy nghĩ lại về cá nhân, cuộc sống chung, từ đó dẫn đến những thay đổi.

    Trong thư bạn cũng tâm sự rất nhiều về bản thân, về cách bạn giải quyết những vấn đề liên quan đến mình như đám cưới và về chuyện gia đình bạn từ trước đến nay. Điều đó chứng tỏ bạn là người có trách nhiệm với bản thân, với gia đình riêng của bạn. Hai vợ chồng nếu biết sắp xếp sẽ lo được cuộc sống gia đình, dù ban đầu có thể gặp khó khăn liên quan đến chỗ ở, đổi lại các bạn lại có toàn quyền tổ chức cuộc sống riêng của hai vợ chồng theo ý mình, không bị ảnh hưởng bởi cha mẹ. Chúc bạn sớm có quyết định cuối cùng về nơi ở.
     
  2. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Thế nhưng tất cả thay đổi khi tôi dính bầu với bạn trai và phải làm đám cưới.

    Nhà bạn trai tôi khá giả, anh hơn tôi cũng nhiều tuổi, có công việc vững vàng, về tài chính không thiếu thốn, khó khăn nên khi thấy tôi có thai như vậy thì cả nhà đều khuyên nên nghỉ việc ở nhà, chăm con hẳn một năm cho cứng cáp.

    Hạnh phúc làm vợ, làm mẹ đã khiến tôi quên mất rằng phụ nữ dù thế nào cũng phải ra đường, đủ đầy đến mấy cũng phải có công việc và nhiều việc ở nhà đến mấy cũng phải có lúc xinh đẹp như một đoá hoa bước chân ra khỏi cửa, để tự tin, để làm mới mình, để biến mình trở nên có giá trị.

    Khi ấy, tôi nghiện con, chỉ muốn ngắm thiên thần bé nhỏ ngủ cả ngày, tôi hài lòng với đề nghị ở nhà chăm con mà không mảy may suy nghĩ, hoặc tôi đã nghĩ đơn giản quá: Chồng mình thừa sức nuôi mình với con.

    Con chưa đầy tuổi tôi lại dính bầu. Điều đó đồng nghĩa với tôi ở nhà thêm vài năm liên tiếp vì hai đứa con trứng gà trứng vịt. Công việc chăm con, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước quả là chiếm của tôi rất nhiều thời gian. Quanh đi quẩn lại đã hết một ngày, sáng vừa mở mắt đã bị cuốn vào với bỉm sữa, quay đầu một cái thấy chiều sang, chồng đi làm sắp về, tôi lại cơm cơm nước nước, tắm rửa sạch sẽ cho con rồi bày biện bữa tối.

    Đôi bàn tay tôi bẵng đi 11 năm (đúng vậy! 11 năm!) không dành cho thiết kế. Thi thoảng nhớ nghề tôi vẫn vẽ, nhưng những mẫu tôi phác ra dường như đã không còn hợp với xu thế nữa rồi.

    Giờ hai đứa con, đứa lớn đã học xong tiểu học, tôi muốn đi làm trở lại. Chồng tôi và gia đình chồng không ủng hộ, anh và bố mẹ chồng tôi đều cho rằng đứa nhỏ lại sắp hết cấp, rồi vào cấp 2, nên dành cho nó nhiều thời gian hơn. Tôi bây giờ đi làm thì kiếm được mấy đồng.

    Kỳ thực, tôi cũng không biết mình đi làm sẽ kiếm được mấy đồng. Những nét thiết kế của tôi trở nên thô kệch, quê mùa. Tôi ở tuổi này, với 2 đứa con, ai sẽ muốn thuê tôi làm việc, một công việc mang tính khởi đầu? Tôi rất sợ lời nói của chồng sẽ thành sự thật: “Em giờ đi làm, tiền lương còn không thuê nổi osin”.

    Nhưng tôi phải làm sao? Không lẽ loanh quanh ở nhà nội trợ đến hết đời? Tôi cảm nhận rõ mình đã làm tốn công cho ăn cho học của bố mẹ, lãng phí những năm tháng học hành, lãng phí tuổi thanh xuân, và cay đắng khi nhận ra sự hy sinh vì gia đình của mình dường như chỉ nhận được sự coi thường của chồng và gia đình anh ấy.

    Tôi phải làm sao mới có đủ tự tin để thay đổi cuộc sống bây giờ?
     
  3. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Thế nhưng tất cả thay đổi khi tôi dính bầu với bạn trai và phải làm đám cưới.

    Nhà bạn trai tôi khá giả, anh hơn tôi cũng nhiều tuổi, có công việc vững vàng, về tài chính không thiếu thốn, khó khăn nên khi thấy tôi có thai như vậy thì cả nhà đều khuyên nên nghỉ việc ở nhà, chăm con hẳn một năm cho cứng cáp.

    Hạnh phúc làm vợ, làm mẹ đã khiến tôi quên mất rằng phụ nữ dù thế nào cũng phải ra đường, đủ đầy đến mấy cũng phải có công việc và nhiều việc ở nhà đến mấy cũng phải có lúc xinh đẹp như một đoá hoa bước chân ra khỏi cửa, để tự tin, để làm mới mình, để biến mình trở nên có giá trị.

    Khi ấy, tôi nghiện con, chỉ muốn ngắm thiên thần bé nhỏ ngủ cả ngày, tôi hài lòng với đề nghị ở nhà chăm con mà không mảy may suy nghĩ, hoặc tôi đã nghĩ đơn giản quá: Chồng mình thừa sức nuôi mình với con.

    Con chưa đầy tuổi tôi lại dính bầu. Điều đó đồng nghĩa với tôi ở nhà thêm vài năm liên tiếp vì hai đứa con trứng gà trứng vịt. Công việc chăm con, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước quả là chiếm của tôi rất nhiều thời gian. Quanh đi quẩn lại đã hết một ngày, sáng vừa mở mắt đã bị cuốn vào với bỉm sữa, quay đầu một cái thấy chiều sang, chồng đi làm sắp về, tôi lại cơm cơm nước nước, tắm rửa sạch sẽ cho con rồi bày biện bữa tối.

    Đôi bàn tay tôi bẵng đi 11 năm (đúng vậy! 11 năm!) không dành cho thiết kế. Thi thoảng nhớ nghề tôi vẫn vẽ, nhưng những mẫu tôi phác ra dường như đã không còn hợp với xu thế nữa rồi.

    Giờ hai đứa con, đứa lớn đã học xong tiểu học, tôi muốn đi làm trở lại. Chồng tôi và gia đình chồng không ủng hộ, anh và bố mẹ chồng tôi đều cho rằng đứa nhỏ lại sắp hết cấp, rồi vào cấp 2, nên dành cho nó nhiều thời gian hơn. Tôi bây giờ đi làm thì kiếm được mấy đồng.

    Kỳ thực, tôi cũng không biết mình đi làm sẽ kiếm được mấy đồng. Những nét thiết kế của tôi trở nên thô kệch, quê mùa. Tôi ở tuổi này, với 2 đứa con, ai sẽ muốn thuê tôi làm việc, một công việc mang tính khởi đầu? Tôi rất sợ lời nói của chồng sẽ thành sự thật: “Em giờ đi làm, tiền lương còn không thuê nổi osin”.

    Nhưng tôi phải làm sao? Không lẽ loanh quanh ở nhà nội trợ đến hết đời? Tôi cảm nhận rõ mình đã làm tốn công cho ăn cho học của bố mẹ, lãng phí những năm tháng học hành, lãng phí tuổi thanh xuân, và cay đắng khi nhận ra sự hy sinh vì gia đình của mình dường như chỉ nhận được sự coi thường của chồng và gia đình anh ấy.

    Tôi phải làm sao mới có đủ tự tin để thay đổi cuộc sống bây giờ?
     

trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.