Hai tuần trước, tôi và con gái háo

Thảo luận trong 'Thực phẩm - Dược phẩm y tế' bắt đầu bởi hoangluyen024, 7/3/19.

  1. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Hai tuần trước, tôi và con gái háo hức trở về quê đón Tết cùng gia đình mà không biết sẽ trải qua 2 tuần dằn vặt, khổ đau. Ở tuổi 45, đi qua nhiều thăng trầm với gần 20 năm làm mẹ đơn thân, tôi nghĩ mình là người phụ nữ mạnh mẽ, tự lập, tử tế và quyết liệt. Là người Bắc sống ở Sài Gòn, sau hôn nhân tan vỡ đầy cay đắng, tôi sống khép mình, ít tham gia hội hè đình đám, chân thành với bạn và hết mình với công việc, tôi có những người bạn miền Nam thân thiết và yêu thương, đùm bọc mình. Tôi tìm niềm vui với sách, hoa cỏ, rau trái trong khu vườn nhỏ, yoga, đi chùa, đi thiện nguyện..., cuộc sống không hẳn là sung túc nhưng vui vẻ, nhà có 2 mẹ con luôn tràn ngập tiếng cười. Con gái tôi lớn lên thiếu cha nhưng tình cảm, sâu sắc, chăm ngoan và giỏi giang. Là phụ nữ, tôi từng ước mơ có người đàn ông tri kỷ nắm tay mình đi suốt cuộc đời, song tự biết mình vô duyên không thể tìm thấy nên hài lòng với cuộc sống bình yên và hiếm khi thấy buồn vì căn nhà thiếu vắng đàn ông. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Tôi có một mối tình đơn phương thời sinh viên, sau mới biết cả hai đều yêu đơn phương khi không dám tự tin bày tỏ cùng nhau. Tôi ra trường trước anh, tuyệt vọng vì chờ đợi, rồi vì mưu sinh tôi đã đi thật xa anh. Khi hôn nhân tan vỡ, trở về nhà mẹ nghỉ ngơi, tình cờ gặp lại anh, lúc ấy chưa có gia đình, anh ngỏ lời được ở bên tôi, thật vô duyên tôi đã từ chối, chạy trốn khỏi anh vì tự ti, vì không còn tin vào tri kỷ. Tôi sắp xếp lại cuộc sống của mình, hài lòng với việc vừa làm mẹ vừa làm cha của con, hạnh phúc bên con mỗi ngày và nhìn con khôn lớn, vui vẻ; cũng đôi lần muốn lập gia đình nhưng rồi lại thôi. Ký ức về anh, về người đàn ông đầu tiên yêu thương đôi lúc chỉ trở lại trong những giấc mơ, tôi cũng có những thổn thức nhớ thương nhưng mừng cho anh có gia đình và thành đạt.

    Vì sự tò mò, tôi đã đồng ý gặp lại anh. Tôi không biết nước mắt mình vẫn còn có thể rơi; người đàn ông ngày xưa năng động, nhiệt thành với cuộc sống giờ đã trĩu nặng những lo toan trong dáng dấp một công chức no đủ làm tôi thấy thất vọng và đau. Lần này, anh mong muốn được cùng tôi đi trọn vẹn một cuộc tình; thay vì từ chối, tôi đã đồng ý. Tôi biết mình đã sai lầm, tự tôi lại làm đau mình một lần nữa, thấy có lỗi với vợ con anh dù chưa bao giờ gặp họ. Cơn bão lòng quét ngang làm tôi muốn đổ gục, người phụ nữ mạnh mẽ tự tin biến mất, chỉ còn những nỗi đau và sự dày vò ân hận khôn nguôi. Lần đầu tiên trong đời mình, tôi đi xin những lời khuyên. Xin hãy giúp tôi vượt qua sự khủng hoảng này. Cảm ơn các bạn.
     
  2. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Thế nhưng tất cả thay đổi khi tôi dính bầu với bạn trai và phải làm đám cưới.

    Nhà bạn trai tôi khá giả, anh hơn tôi cũng nhiều tuổi, có công việc vững vàng, về tài chính không thiếu thốn, khó khăn nên khi thấy tôi có thai như vậy thì cả nhà đều khuyên nên nghỉ việc ở nhà, chăm con hẳn một năm cho cứng cáp.

    Hạnh phúc làm vợ, làm mẹ đã khiến tôi quên mất rằng phụ nữ dù thế nào cũng phải ra đường, đủ đầy đến mấy cũng phải có công việc và nhiều việc ở nhà đến mấy cũng phải có lúc xinh đẹp như một đoá hoa bước chân ra khỏi cửa, để tự tin, để làm mới mình, để biến mình trở nên có giá trị.

    Khi ấy, tôi nghiện con, chỉ muốn ngắm thiên thần bé nhỏ ngủ cả ngày, tôi hài lòng với đề nghị ở nhà chăm con mà không mảy may suy nghĩ, hoặc tôi đã nghĩ đơn giản quá: Chồng mình thừa sức nuôi mình với con.

    Con chưa đầy tuổi tôi lại dính bầu. Điều đó đồng nghĩa với tôi ở nhà thêm vài năm liên tiếp vì hai đứa con trứng gà trứng vịt. Công việc chăm con, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước quả là chiếm của tôi rất nhiều thời gian. Quanh đi quẩn lại đã hết một ngày, sáng vừa mở mắt đã bị cuốn vào với bỉm sữa, quay đầu một cái thấy chiều sang, chồng đi làm sắp về, tôi lại cơm cơm nước nước, tắm rửa sạch sẽ cho con rồi bày biện bữa tối.

    Đôi bàn tay tôi bẵng đi 11 năm (đúng vậy! 11 năm!) không dành cho thiết kế. Thi thoảng nhớ nghề tôi vẫn vẽ, nhưng những mẫu tôi phác ra dường như đã không còn hợp với xu thế nữa rồi.

    Giờ hai đứa con, đứa lớn đã học xong tiểu học, tôi muốn đi làm trở lại. Chồng tôi và gia đình chồng không ủng hộ, anh và bố mẹ chồng tôi đều cho rằng đứa nhỏ lại sắp hết cấp, rồi vào cấp 2, nên dành cho nó nhiều thời gian hơn. Tôi bây giờ đi làm thì kiếm được mấy đồng.

    Kỳ thực, tôi cũng không biết mình đi làm sẽ kiếm được mấy đồng. Những nét thiết kế của tôi trở nên thô kệch, quê mùa. Tôi ở tuổi này, với 2 đứa con, ai sẽ muốn thuê tôi làm việc, một công việc mang tính khởi đầu? Tôi rất sợ lời nói của chồng sẽ thành sự thật: “Em giờ đi làm, tiền lương còn không thuê nổi osin”.

    Nhưng tôi phải làm sao? Không lẽ loanh quanh ở nhà nội trợ đến hết đời? Tôi cảm nhận rõ mình đã làm tốn công cho ăn cho học của bố mẹ, lãng phí những năm tháng học hành, lãng phí tuổi thanh xuân, và cay đắng khi nhận ra sự hy sinh vì gia đình của mình dường như chỉ nhận được sự coi thường của chồng và gia đình anh ấy.

    Tôi phải làm sao mới có đủ tự tin để thay đổi cuộc sống bây giờ?
     

trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.